(Xây dựng) – Vừa qua, hàng trăm người dân thôn Nam Xuân Sơn, xã Kỳ Tân (huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh) mang theo bẫy diệt ruồi, băng rôn, khẩu hiệu kéo đến tập trung trước cửa Cty TNHH Phú Hà (Nhà máy rác thải Phú Hà) để phản đối việc nhà máy này gây ô nhiễm trong thời gian dài.
Hàng trăm người dân mang băng rôn đề nghị Nhà máy rác Phú Hà trả lại môi trường trong sạch.
Xây dựng nhà máy rác có đúng quy định?
Theo phản ánh của hơn 40 hộ dân thôn Nam Xuân Sơn, Nhà máy rác thải Phú Hà đi vào hoạt động đã gây hôi thối nồng nặc, ruồi muỗi bu bám khiến cuộc sống người dân bị ảnh hưởng nặng nề. Trước đó, người dân đã gửi rất nhiều đơn thư đến các cơ quan chính quyền từ địa phương đến Trung ương nhưng hiện vẫn chưa được giải quyết.
Tiếp xúc với chúng tôi, hầu hết người dân nơi đây đều có chung nguyện vọng: “Nếu nhà máy rác tiếp tục hoạt động thì chúng tôi chỉ mong muốn được di dời ra khỏi khu vực bị ô nhiễm”.
Trao đổi với phóng viên Báo Xây dựng, ông Lê Văn Phâng - Chủ tịch UNND xã Kỳ Tân cho hay: “Theo tiêu chuẩn xây dựng nhà máy rác, phải đảm bảo cách nhà dân 300 - 500m, nhưng ở thôn Nam Xuân Sơn có hộ dân chỉ cách nhà máy tầm 50m mới dẫn đến tình trạng ô nhiễm”.
Tuy nhiên, căn cứ Phụ lục 01 Thông tư liên tịch số 01/2001/TTLT-BKHCNMT-BXD về khoảng cách thích hợp khi lựa chọn bãi chôn lấp như sau: Đối với khu dân cư là khu đô thị ở các thành phố, thị xã, thị trấn, thị tứ… khoảng cách tối thiểu của bãi chôn lấp chất thải rắn nhỏ và vừa là 3.000 – 5.000m; khoảng cách tối thiểu của bãi chôn lấp chất thải rắn lớn là 5.000 – 1.5000m; khoảng cách tối thiểu của bãi chôn lấp chất thải rắn rất lớn là 15.000 – 30.000m.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, điều kiện để chọn vị trí gần khu dân cư cho xây dựng nhà máy xử lý rác thải (cụ thể đây là Cty TNHH Phú Hà) được căn cứ theo Thông tư số 02/2010/TT-BXD ngày 05/02/2010 của Bộ Xây dựng Ban hành Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia “Các công trình hạ tầng kỹ thuật đô thị” là chưa đúng về bản chất.
Bởi Thông tư số 02 của Bộ Xây dựng nhằm áp dụng quy chuẩn kỹ thuật hạ tầng đô thị ở khu dân cư đô thị (thành phố, thị xã…) còn tại các vùng nông thôn phải áp dụng quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về quy hoạch xây dựng nông thôn được nêu rõ tại Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về quy hoạch xây dựng nông thôn, mã số QCVN 14:2009/BXD theo Thông tư số 32/2009/TT-BXD ngày 10/9/2009 của Bộ Xây dựng.
Cụ thể theo quy chuẩn của Thông tư 32 thì, khoảng cách ly vệ sinh từ khu xử lý chất thải rắn đến khu dân cư > 3.000m và đến các công trình xây dựng khác > 1.000m. Vì vậy, ở đây chính quyền không thể “đánh tráo khái niệm” để từ đó áp dụng sai quy chuẩn, không phù hợp với thực tế.
Chính vì thực hiện việc “đánh tráo khái niệm” nên cần xem xét lại quy hoạch và quy trình cấp phép xây dựng nhà máy xử lý rác của Cty TNHH Phú Hà. Với quan điểm “sai đâu sửa đó”, chính quyền cần trả lại môi trường trong sạch cho người dân. Sớm chấm dứt tình trạng kiện tụng kéo dài, vượt cấp như hiện nay.
Người dân mang bẫy ruồi bao vây nhà máy.
Môi trường được pháp luật bảo hộ
Hiện nay, chúng ta có Nghị định 117/2009/NĐ-CP ngày 31/03/2009 của Chính phủ về xử lý vi phạm pháp luật trong lĩnh vực bảo vệ môi trường.
Theo đó, người có hành vi vi phạm pháp luật môi trường còn có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Điều 182 Bộ luật hình sự 1999 được sửa đổi, bổ sung năm 2009 thì “người nào thải vào không khí, nguồn nước, đất các chất gây ô nhiễm môi trường, phát tán bức xạ, phóng xạ vượt quá quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về chất thải ở mức độ nghiêm trọng hoặc gây hậu quả nghiêm trọng khác thì bị phạt tiền từ năm mươi triệu đồng đến năm trăm triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến năm năm”. Người phạm tội gây ô nhiễm môi trường ở mức độ rất nghiêm trọng, đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ ba năm đến mười năm…
Chế tài của pháp luật đã có để xử lý các hành vi vi phạm pháp luật môi trường, từ xử lý hành chính đối với các trường hợp nhẹ, vi phạm gây hậu quả ít nghiêm trọng cho đến xử lý hình sự khi hậu quả do hành vi gây ô nhiễm môi trường gây ra nặng, nguy hiểm, vấn đề còn lại nằm ở khâu thừa hành và đưa pháp luật vào cuộc sống.
Ngoài ra, theo quy định của Luật Bảo vệ môi trường 2005 thì khi bị hành vi gây ô nhiễm môi trường gây thiệt hại thì người bị thiệt hại có quyền yêu cầu đối tượng vi phạm bồi thường thiệt hại cho mình, do đó khi có thiệt hại phát sinh như về tài sản, sức khỏe, tính mạng… thì người bị thiệt hại cần nắm rõ các quy định của luật để yêu cầu đối tượng vi phạm bồi thường cho mình thông qua con đường khởi kiện hoặc tự thương lượng với đối tượng vi phạm.
Cách đây chưa lâu, người dân các tỉnh phía nam đã thắng kiện trong vụ Vedan, vụ Sonadezi, rồi đến Fomorsa Hà Tĩnh gây ô nhiễm đã khiến cho người dân các tỉnh miền Trung sống thấp thỏm lo âu trong thời gian dài… các doanh nghiệp này do hành vi vi phạm pháp luật môi trường đã buộc phải chấp nhận bồi thường thiệt hại cho người dân.
Việc 40 hộ dân ở Kỳ Tân, Kỳ Anh, Hà Tĩnh đã nhiều lần gửi đơn khiếu kiện lên các cấp (từ 2016 đến nay) không phải là vấn đề quá lớn không thể giải quyết được, vậy mà chính quyền cứ đùn đẩy trách nhiệm, vin vào việc thiếu quỹ đất, thiếu kinh phí…kéo dài việc người dân không thể “an cư” để yên tâm lao động, sản xuất là điều không nên.
Đã đến lúc, UBND tỉnh Hà Tĩnh cần có chỉ đạo kịp thời, quyết liệt để trả lại cho người dân thôn Nam Xuân Sơn, xã Kỳ Tân, huyện Kỳ Anh môi trường trong sạch vốn có.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét